
|
Ban Chấp hành:
Ban Cố Vấn:
Ban Giám Sát:
Ủy ban cứu trợ TPB: 6858 Edinger Ave. Huntington Beach, Ca. 92647 Điện Thoại Liên lạc: ( 714 ) 842-1244 (714) 260-7216; ( 714 ) 306-9151 Web Site : www.kbc4100.com E-mail: kbc4100vdt@yahoo.com |
Trong số này
- Lá thư hội trưởng
License #
20066090850 |
Lá ThưHội TrưởngKínhthưa quý niên trưởng và các huynh đệ đồng môn, Bản tin này phát hành đúng ngày bầu cử lại ban chấp hành nhiệm kỳ 2008 - 2010. Cũng trong thời gian nầy chúng ta có 2 ngày kỷ niệm mà suốt đời không bao giờ quên được đó là Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 và Ngày Quân Lực oai hùng 19 tháng 6. Ban chấp hành hội sắp sửa tổ chức Đại Hội Kỷ Niệm 57 Năm Ngày Thành Lập Quân Trường Thủ Đức vào hạ tuần tháng 10 năm 2008 với tiêu đề ‘’ Ngày Vũ Đình Trường, Đêm Tăng Nhơn Phú ‘’ với sự hợp tác giúp đỡ lẫn nhau của hội Lực Lượng Sinh Viên Sĩ Quan Thủ Đức San Jose và sự tham dự của phái đoàn Sinh Viên Sĩ Quan Thủ Đức từ bên Pháp cũng như các hội Sinh Viên Sĩ Quan Thủ Đức San Diego, Lousiana, Arizona...... Những kỷ niệm sâu sắc nhất là kỷ niệm đầu đời quân ngũ, tất cả ở bốn phương tám hướng cùng tụ tập về quân trường mẹ để rồi cùng đi chung 1 hướng duy nhất là đem xương máu bảo vệ quê hương. Chúng ta còn nhớ những ngày đầu tập cơ bản thao diễn ỡ vũ đình trường và cuối cùng cũng tại nơi này chúng ta quỳ xuống trong ngày lễ mãn khóa với khẩu lệnh ‘’ Quỳ xuống các sinh viên sĩ quan và đứng lên các tân sĩ quan ‘’. Chúng ta vẫn còn nhớ đêm đêm thực tập tác chiến trên đồi Tăng Nhơn Phú, như mới xảy ra ngày nào mà nay tất cả đều đã bạc trắng mái đầu !. Bây giờ chúng ta còn lại những gì ? chỉ còn duy nhất : ‘’ Tình ái hữu, nghĩa đồng môn ‘’ rồi thời gian lần lượt sẽ thu ngắn đoạn đường đời của chúng ta !. Vì vậy mong tập thể cựu Sinh Viên Sĩ Quan Thủ Đức đoàn kết siết chặt tay, xoá bỏ những dị đồng để cố giữ 4 chữ : ‘’ Cư An Tư Nguy ‘’ trường tồn suốt cuộc đời còn lại. nối tiếp đến các thế hệ mai sau và cuối cùng đi vào lịch sử 1 cách bất diệt. Sau ngày bầu cử 18 tháng 5, 2008 mong rằng ban chấp hành mới sẽ nhiệt tình và có nhiều công sức hơn để điều hành hội ngày một thăng tiến. Bất cứ huynh đệ đồng môn nào tự nguyện trong ban chấp hành, ban cố vấn, ban giám sát đều rất đáng kính trọng và quý mến vì đây là 1 công việc ‘’ Ăn cơm nhà, vác ngà voi ‘’ đôi lúc bỏ cả việc gia đình, việc cá nhân của mình để lo phục vụ cho anh em đồng đội, không được bù đắp thù lao vật chất, nhưng được bù đắp thù lao tinh thần rất quý giá như : - Những giọt lệ sung sướng, những cảm nghĩ xoa dịu của anh em đồng môn tàn phế ở quê nhà. |
|
|
Cựu SVSQ Thủ Đức Tham dự |
![]() |
Little Sai Gon - Sau ba năm tạm ngưng, sáng mùng 3 Tết Mậu Tý 2008, sinh hoạt tại khu vực Little Sai Gon bừng lên không khí rộn ràng của muà Xuân, mọi người đã nô nức rủ nhau đến đại lộ Bolsa của khu Little Sai Gon để xem tận mắt cuộc diễn hành Tết do Hội Phát Huy Truyền Thống Văn Hóa Việt Nam tại Hoa Kỳ đứng ra tổ chức.
Cuộc diễn hành được chính thức bắt đầu lúc 10 giờ sáng với toán hậu duệ Thuỷ Quân Lục Chiến hùng dũng oai nghi rước hai lá quốc kỳ Mỹ Việt từ đầu đường Bolsa - Magnolia tiến về lễ đài đặt trước khu chợ Á Đông, đối diện thương xá Phước Lộc Thọ.
Tại đây, quan khách, các phóng viên truyền thanh, truyền hình và báo chí, các nam nữ quân nhân Thủy Quân Lục Chiến đứng dàn hàng ngang trước lễ đài chuẩn bị làm lễ chào cờ Mỹ - Việt. Sau nghi thức chào cờ và mặc niệm, ông Nguyễn Xuân Tùng trưởng ban tổ chức lên đọc diễn văn chào mừng quan khách và đồng hương và khai mạc chương trình diễn hành Tết.
Các đơn vị tham gia cuộc diễn hành năm nay được tập trung tại bãi đậu xe trước khu chợ ABC và Bank Of America bắt đầu di chuyển sau lời phát biểu của ông Nguyễn Xuân Tùng. Các MC Đỗ Tân Khoa, Minh Phượng đã thay phiên nhau giới thiệu các đơn vị diễn hành, trong khi đó, trên bầu trời trong xanh vùng Little Sài Gòn một chiếc máy bay L.19 kéo theo lá quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa bay phất phới nhiều vòng trên khu vực diễn hành, khiến mọi người tham dự đã hãnh diện, cảm động càng thêm phấn khởi nhìn lá cờ tổ quốc thân yêu bay trên bầu trời Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Dẫn đầu cuộc diễn hành là đội thủ quốc quân kỳ của binh chủng Thuỷ Quân Lục Chiến Hoa Kỳ do các quân nhân TQLC mặc quân phục đại lễ rước lá đại kỳ Hoa Kỳ và binh chủng TQLC Hoa Kỳ đi trong tiếng nhạc quân hành, một chiếc quân xa Humvee đi sau thủ kỳ. Sau đó là toán hậu duệ TQLC Việt Nam uy nghi, hùng dũng. Tiếp theo là các vị dân cử hội đồng thành phố Westminster, với Thị Trưởng M. Rice, kế tiếp là một xe cứu hỏa cuả thành phố Garden Grove. Rồi đến phái đoàn diễn hành chống cộng với rừng cờ vàng ba sọc đỏ tung bay trong gió.
Đoàn diễn hành hùng dũng tiến bước trong đó có các dân biểu Liên Bang Loretta Sanchez và Ed Royce, Nghị Sĩ Tiễu Bang Lou Correa, Dân Biểu Tiểu Bang Trần Thái Văn, và các xe hoa của nhiều đơn vị như Bank Of America,..... xe đò Long Thành với khẩu hiệu vẽ ngang hông : ‘’ Đừng sợ những gì cộng sản nói nhưng hãy làm những gì cộng sản sợ ‘’. Xe tưởng niệm nạn nhân Tết Mậu Thân với rừng cờ vàng ba sọc đỏ.
Người xem đặc biệt tán thưởng chiếc xe hoa của hội đồng hương thân hữu Quảng Ngãi. Trên xe hoa là hai danh tướng Ngô Quyền và Trần Hưng Đạo oai phong, lẫm liệt. Với chủ đề ‘’ Từ Bạch Đằng Giang anh dũng đến Hoàng Sa - Trường Sa kiêu hùng ‘’, xe hoa của hội Quảng Ngãi làm hài lòng đồng bào đang phẫn nộ trước việc Trung Cộng xâm chiếm 2 quần đảo cuả tổ quốc Việt Nam.
Ngoài ra còn có phái đoàn của các đơn vị quân đội như Lực Lượng Vệ Binh Quốc Gia của Tiểu Bang California do Thiếu Tướng William Wade chỉ huy tham dự diễn hành và có Hội Ái Hữu Cựu SVSQ Trừ Bị Thủ Đức Orange County và Vùng Phụ Cận, đi đầu là một cựu SVSQ cầm logo Thủ Đức, theo sau là các phu nhân Cựu SVSQ/TB/TĐ cùng nhau cầm biểu ngữ của hội, kế tiếp là toán Thủ Quốc Quân Kỳ đều bước trong nhịp quân hành và sau cùng là các cựu SVSQ/TB/TĐ đi trong toán diễn hành. Được sự kích động của cựu SVSQ Phạm Quỳnh đi trong hàng quân, đồng bào đứng dọc bên đường gần khán đài đã reo hò, vỗ tay tán thưởng các cựu SVSQ/TB/TĐ và đồng hô to khẩu hiệu : ‘’ Việt Nam Cộng Hoà muôn năm........... Việt Nam Cộng Hoà muôn năm ‘’ vang dội một góc trời.
Được biết buổi diễn hành năm nay có 10 xe hoa, 11 đơn vị diễn hành và có sự tham gia gần 40 hội đoàn. Cuộc diễn hành được coi là một thành công ngoài dự tưởng vì số lượng người tham dự lên đến trên dưới mười ngàn người, một con số kỷ lục so với các cuộc diễn hành trước đây, một phần vì đã 3 năm qua, cộng đồng người Việt tại Nam California mong chờ được tiếp tục diễn hành trở lại, một phần cũng do thời tiết, khí hậu ấm áp đã đến trong mấy ngày Xuân. Cuộc diễn hành chấm dứt lúc gần 12 giờ trưa cùng ngày trong bầu không khí thật vui tươi.
Một vài Hình ảnh cựu SVSQ Thủ Đức
diễn hành tết mậu tý 2008 trên đại lộ Bolsa
Tập họp trước giờ diễn hành Chụp hình lưu niệm

Các phu nhân Thủ Đức cầm biểu
ngữ đi đầu ‘‘ 1234...1234.’ Đoàn diễn hành Thủ Đức hùng dũng
tiến bước.....
Tiến bước trước khán đài trên đại lộ Bolsa
Với những tiếng hoan hô vang dội cả một góc trời........ Xe hoa dân chủ với rừng cờ vàng 3 sọc đỏ
Đài Truyền Hình STBN phỏng vấn anh Hội Trưởng Thu Chụp hình lưu niệm với Thiếu Tướng Tư Lệnh Vệ Binh Cali.
![]() Phạm Quang Khiêm K.9 Bis/68
|
Ngày 28 tháng 12 năm 1974 tôi chỉ là một hoa-tiêu-phó phi-đòan vận tải C-130A của phi-đòan 435 , được chỉ-định bay phi-vụ 2868 cho Nha Kỹ-Thuật thuộc Lực-Lượng Đặc- Biệt. Tôi nhớ tháng 12 vì lúc đó thằng con trai tôi mới đầy tháng. Bây giờ thì nó đã tròn 16, vậy là tôi đã bay phi-vụ thập-tử nhứt-sinh này đúng 16 năm về trước. Sau hai ngày được nghỉ, như thường lệ mổi buổi chiều khỏang 5 giờ tôi hay đạp xe đạp vô phi-đòan xem phi-vụ cho ngày mai để xem có tên mình đi bay ngày mai hay không, bay đi đâu và bay chung với những ai.
Nhà tôi ở PhúNhuận gần cổng xe lửa số 6, đối diện bò bảy món Anh-Hồng nên đạp xe vào phi-đòan không xa lắm. Lúc vào gần đến phi-đòan tôi gặp vài ông hoa-tiêuphó cùng lứa đang chạy xe Honda ngược trở ra vẩy tay chào tôi, không biết mấy ổng đi bay mới về hay cũng mò vô phi-đòan xem phi-vụ như tôi. Tôi dựng xe đạp bên dưới Phi-đòan chạy lên lầu để xem phi-vụ, thì đụng đầu ngay với Tr/ t Lâm-Văn-Phi ế u phi-đòantruởng của tôi, trong văn phòng ông mở cữa bước ra, gặp tôi ổng liền ngoắc tôi vào vănphòng của ổng, tôi hơi bở ngỡ trong bụng nghỉ thầm bộ lại có một vụ báo-cáo của mấy ông trưởng-phicơ về những bê-bối của tôi khi đi bay hay gì nửa đây ? Lại sắp sửa được nghe giảng Morale nửa rồi! Nhưng tôi lại nghỉ chắc không phải vậy, lâu nay tôi vẫn chăm chỉđi bay, đàng hòang ngay thẳng có làm chuyện gì bê-bối đâu mà sợ. Rồi tôi lại
nghi, có lẽ mấy tháng trước tôi có ráp dùm cho ổng một chiếc C-130 bằng plastic tôi có sơn cờ VN và phù hiệu KQVN để chưng trong văn phòng của ổng, chắc bửa nay nó gảy càng sức gọng gì đó nên hôm nay ổng triệu mình vào đây để nhờ mang về tu-bổ lại không chừng? Tất cả dựđóan của tôi đều trật lất. Tr/t Phiếu nhìn tôi nói : Tr/u Khiêm , tôi muốn nhờ anh giúp cho phi-đòan một chuyện, rồi ổng lại ngập ngừng một hồi , tôi lầm bầm trong bụng : cái ông Tr/t. chưa vợ này sao dài dòng quá, muốn nhờ gì thì cứ nói mẹ nó ra cho rồi. Tôi liếc nhìn sang cái Model C130A vẫn còn nguyên vẹn, hay là ổng muốn mình ráp thêm cho ông chiếc nữa?. Trật lất... Tr/t Phiếu lại tiếp tục nói: đáng lẽ tôi nhờ ai cũng được, nhưng tôi nhận thấy anh có vẻ lanh lợi hơn mấy anh em kia nên tôi mới nhờ anh. Bên Nha Kỹ-Thuật mới gọi phone sang trung-tâm chỉ-huy hành-quân Không-Quân (TACC) xin một phi-vụ đặt-biệt ngay tối hôm nay để bay một chuyến bay bất ngờ và bí-mật cho họ. Trên Không-đòan 53 giao phi-vụ đặc-biệt này cho phi-đòan mình. Anh sẽ bay chung với trưởng-phi-cơ là Th/t. Phan-Vũ-Điện và Navigator là Th/t. Từ-Thành, cơ-phi và áp tải đã có sẳn tôi lấy từ phi-hành-đòan túc-trực. Trong lúc Tr/t Phiếu nói, tôi thấy ổng nhìn
tôi với cặp mắt ái ngại, nhưng về phần tôi vẫn chưa hiểu gì, biểu đi bay thì bay chớ gì mà quan trọng dữ vậy! Ông nói tiếp vì tính cách bí-mật và quan-trọng của phi-vụ nên kể từ giờ phút này, tôi yêu cầu anh không được ra khỏi cổng căn cứ TSN, không được gọi điện-thọai về nhà thông báo là anh sẽđi bay tối nay. Bây giờ anh đi xuống khu-gia binh kiếm gì ăn đở, chừng 1 tiếng đồng hồ nửa trở lại đây lên ngay văn phòng của Đ/t. Hiến để họp khẩn-cấp trước khi mấy anh lên đường…. Đúng 7 giờ chiều ngày hôm đó lần đầu tiên tôi được bước chân vào văn-phòng của Đ/t. Hùynh-Văn-Hiến Không-đòan-trưởng Không-đòan 53. Lúc tụi tôi bước thì trong phòng họp đã có mặt Đ/t. Bùi-hữu-Thế Không-đòan phó, Tr/t. Hạ-Hầu-Sinh đại diện Sư-đòan 5 và hai ba vị Tr/t. bên Sư-đòan 5 và của Nha Kỹ-Thuật mà tôi không nhớ tên cùng với một số sỹ-quan cấp úy của phòng khí-tượng và quân-báo sư-đòan.
|
-Paris đây Herky 518 cất cánh TSN lúc 9:00 giờ ( hôm đó bên bảo-trì phi-đạo cấp cho tụi tôi chiếc phi-cơ 518 có 3 chữ HCM trên đuôi ).
-Herkey 518 bạn cất cánh TSN mà bạn bay đi đâu vậy? Cao độ bao nhiêu?
-( thông thường thì sau khi cất cánh tụi tôi phải liên lạc với đài kiểm báo nói rõ số phi vụ, cất cánh từđâu và đi đâu cùng cao độ sẽ bình-phi để xin Rada theo dõi và nếu có tác xạ pháo binh thì họ sẽ là người biết trước, họ sẽ thông báo cho phi-cơ biết để mà bay tránh các vùng tácxạ, để bay xa ngoài các tầm đạn-đạo oan-nghiệt, đàng này vì lý-do bảo mật tụi tôi được lệnh chỉ cho số phi-vụ mà thôi.) Sau khi nghe đài kiểm-báo Paris hỏi Herky 518 bạn bay đi đâu vậy? Th/t. Điện nổi nóng ổng bấm máy nói :
-Paris, anh làm ơn câm cái miệng lại dùm tôi, anh muốn biết tụi tôi đi đâu thì anh chịu khó gọi phone qua hỏi bên TACC (nguyên văn)
-Im lặng một hồi lâu đài Paris trả lời bằng một giọng Bắc nhẹ nhàng hơn:
-Herky 518, Paris hiểu.... bạn làm ơn squak 355 normal Ident. Sau đó tôi đổi sang tần số rescue của trực-thăng nhưng tôi không liên lạc với họ. Ngay trên vùng phụ-cận của phi-trường TSN thì trời không mấy quang đãng, một vài đám mây bồng bền đây đó. Tụi tôi leo lên đến 9.500 bộ bay xa trên các tầng mây thấp vì là ngày trăng rằm nên cảnh vật hiện ra rõ rệt bên dưới phi-cơ. Nhìn về thành-phố Saigòn đèn đuốc sáng choang xe cộ vẫn di chuyển và mọi sinh-hoạt của thủ-đô vềđêm vẫn diển ra một cách bình thường... Mà giờđây nào có ai biết được trên chiếc phi-cơ C-130A có mang chữ HCM này đang trên đường thực-hiện một phi-vụ thập-tử nhứt-sinh? Phi-cơđang bình-phi với tốc-độ 200 Knots, Th/t. Điện bảo 2 vị áp-tải mở cửa cargo ramp phía sau ra, khi nào xong thì hỏi ông Th/u. và ông Th/s. áp tải Dù xem thử với tốc độ này thả hai cái kiện hàng đó được không? Thật tình thì tụi tôi dư biết hai ông Th/u. và ông Th/s. áp-tãi Dù đi theo cũng chả biết trời đất gì, vì tụi tôi bay trên mây ở tận 9.500 bộ với tốc độ 200 Knots này nó khác hẵn với tốc độ 200 Knots khi bay sát mặt đất. Nhưng mục đích là muốn cho mấy ổng biết với sức gió mạnh cỡ này mấy ổng có đủ sức để mà đẩy hai kiện hàng ra nổi hay không. Tôi nghe ông Th/s. Hồ Trưng trả lời trong intercom là: mấy ổng nói thả được. Th/t. Điện sau đó nói với 2 anh em áp-tải là tôi muốn hai anh mỗi người bấm thả cho tôi một hỏa châu xem thử hoạt động ra sao, chưa đầy 20 giây sau ánh hỏa châu sáng ngời chiếu xuông trần mây trắng , ánh sáng hỏa châu phản chiếu ngược vào thân dưới phi-cơ sáng như ban ngày. Phi-cơ C130 bên dưới lườn bụng sơn màu trắng ngà nên ánh hỏa châu dội vào ban đêm lại càng thấy sáng tỏ. Vậy là coi như hệ thống này họat động tốt, cửa cargo ramp phía sau được đóng lại và tụi tôi trực chỉ đến phi-trường Sông Bé. Cái làm cho tôi thấy không được thoải mái như ngày thường mỗi khi đi bay là cái áo giáp tôi đang mặc trong người, và đàng sau lưng lại để cái dù lưng nên hơi cồm cộm, bên hông phải thì tôi dựng cây M-16 tôi đã gắn sẵn một băng đạn vào đó, còn trong túi Helmet và cũng là túi Çi bay của tôi có 9 băng đạn và 3 phần raton C nằm đầy nhóc trong đó, tôi cứ nghĩ thầm trong bụng rủi mà phi cơ bị bắn cháy, liệu có nhảy dù ra khỏi đây an tòan hay không ? Hay là nếu hên xui đáp được trên một đám ruộng nào đó, may mà sống sót thì tay nào cầm súng tay nào xách cái túi Helmet đựng đạn và ration C này đây? Tôi và anh Điện mặc áo giáp vậy là coi như kỹ-lưởng lắm rồi, ngó lại sau lưng thấy ông Th/t. Từ-Thành Navigator ổng còn kỹ hơn tôi và anh Điện gấp mấy lần, thấy ổng cũng mặc áo giáp như hai anh em chúng tôi, mặt mày ông trong rất ư là trầm trọng và không biết ông ngọai giao ởđâu mà ngó dưới chân thấy chỗ ông ngồi có lót thêm 2,3 cái áo giáp nửa.! Suốt từ chiều đến giờ tôi chưa có một giây phút nào để nghĩ đến gia đình tôi, đến vợ đến đứa con gái đầu một tuổi rưởi, đến thằng con trai mới đầy tháng của tôi. Bây giờ thì trong vài phút ngắn ngủi ngó trời ngó đất tôi mới nghĩ về gia đình, không biết bà xã có biết tôi đang bay cái phi-vụ đặc biệt đầy nguy hiểm này chăng ? Tôi cũng không bao giờ dám nghĩ ngộ nhỡ nếu tôi bị bắn rơi hay bị bắt thì vợ con tôi sẽ sống như thế nào! Tôi đạo Tin-lành nên có đức-tin mãnh liệt là Chúa không bao giờ để cho tôi chết cách dể dàng như vầy đâu. Tôi không có thì giờ để nghỉ ngợi gì thêm vì phi-cơ bắt đầu giảm cao độ để vào cận tiến tại phi-trường Sông Bé. Theo như phần thuyết-trình hồi chiều nay của Tr/t. Châu, tụi tôi sẽ giả vờ như sẽ vào đáp phi trường Sông Bé đêm nay nghĩa là tụi tôi sẽ theo đúng thủ-tục bình thường, liên-lạc với phi-trường Sông Bé trên tần số FM, gọi báo cáo vào gió xuôi, gió ngang nhưng tụi tôi sẽ bay chậm lại chỉ ra một phần cánh cản thôi, anh Điện dặn tôi khỏi thả bánh đáp. Khi phi-cơ vào gió xuôi bay về hướng Tây, tôi ngó xuống phi trường Sông Bé thì thấy dưới đất dọc theo hai bên phi-đạo 09 hai hàng đèn được thắm sáng lên từng cái một rất có thứ tự. Tiểu khu Phước-Long đã cho trực sẵn một đại-đội Địa-phương-quân, hể khi nào thấy phi-cơ vào gió xuôi là anh em địa-phương-quân dưới đất sẽ thắp đèn dầu hỏa dọc theo phi-đạo để phi-cơ thấy đường đáp ! Hồi đó tới giờ phi-trường Sông Bé làm bằng vĩ sắt phi-đạo lại rất ngắn không Pilot tài ba nào dám xâm mình đáp ởđó ban đêm? Tôi đã từng đáp ở phi-trường Sông Bé nhiều lần nhưng đáp ban ngày, còn đáp đêm thì chưa hân hạnh xâm mình thử lần nào. Khi vào gió ngang và bay thật thấp , thay vì quẹo phải về phía đông để đáp phi-đạo 09 thi tụi tôi đổi hướng khỏang 300 độ bay thẳng về hướng Lộc-Ninh. Cao độ bay của phi-cơ lúc bấy giờ là : Trên sát ngọn cây. Theo nhưđã dặn sẵn từ dưới đất Th/t. Từ-Thành sẽ cho biết chính-xác hướng bay còn tụi tôi phi-hành-đòan đã từng kinh-nghiệm thả dù thì mỗi người đều biết bổn phận và trách-nhiệm của mình. Điểm khác biệt của phi-vụ này là mình phải bay ngay vô lòng đất địch, dùng yếu tố bất ngờ để thả hai kiện hàng này.
Tôi không biết bên trong hai kiện hàng này chứa cái gì ? Tôi có tò mò hỏi ông Th/u. áp-tải ổng nói ổng cũng không biết, hồi ở dưới đất tôi có nghe phong-phanh là trong hai kiện hàng này chứa đồ điện-tử, mình thả mấy cái máy sensor để thăm dò mức độ di chuyển quân của VC. Nghe mấy ổng nói tôi làm thinh không hỏi nhưng tôi không tin, bởi vì từ phi-cơ thả xuống với tốc-độ nhanh lại không thả bằng dù chỉ đẩy khơi khơi ra khỏi phi-cơ kiểu này ba đồ điện-tử nào sau khi chạm đất mà còn nguyên vẹn để mà họat động chuyển tín hiệu về hậu cứ ? Tôi lúc đó không còn có thì giờ để mà thắc mắc, chỉ hơi hồi hộp không biết chuyện gì sẽ xảy đến cho mình vì bay vào thÎ-trấn Lộc-Ninh lúc này đâu phải là chuyện dễ, tụi VC đã lấy thị-trấn này và công-khai làm thủ-đô của Măt-Trận Giải-Phóng Miền Nam rồi, thì cố-nhiên tụi nó sẽ phải bảo vệ thị-trấn này rất kỹ. Đêm 28 tháng 12 năm 1974 là đêm trăng rằm tòan vùng phía Tây trời thật trong sáng ( Phi-vụ mang số 2868, số 28 đầu có lẽ tụi tôi bay vào ngày 28 còn số 68 ởđâu ra tôi không rõ). Từ phitrường Sông Bé đến vùng Lộc-Ninh thì tòan là đồng bằng và tòan những bờ bụi cây thấp. Anh trăng rằm soi sáng vằn vặt hiện rõ mọi cảnh vật trước mắt tôi. Th/t. Điện đã dặn trước khi cất cánh : hai anh em áp-tải , khi nào cửa cargo ramp được mở ra thì hai anh mỗi người nằm sấp hai bên cửa cargo ramp, hai anh sẽ là con mắt cứu nguy cho con tàu này, hể thấy bị bắn tình nghi là SA-7 thì bấm thả hỏa-châu liền khỏi lệnh lạc gì cả. Th/s. An cơ-phi thì anh dòm vô đồng hồ độngcơ đẩy maximum power cho tôi nhưng phải giữ đừng để cho động-cơ over Temperature ( động cơ bán-phản-lực vấn đề nhiệt độ của turbine inlet (TIT) quan trọng lắm ). Còn chú em thì giử cao-độ cứ việc nhìn ra ngòai giử cho phi-cơ lúc nào cũng bay sát ngọn cây, phần anh thì phải dán con mắt vào cái compass này để giữđúng phương hướng do ông Th/t. Từ-Thành cho. Như vậy hai ông áp-tải thì nhìn ra sau đuôi, còn phía trước thì chỉ có tôi và ông Th/s. An là được dịp nhìn ra ngòai. Phần checklist thả dù vât-liệu gồm các khỏang như 20 phút chuẩn bị (20 minutes warning), rồi đến 10 ,đến 6 và 1 phút chuẩn bị (1 minute warning). Tôi hồi hộp nhứt khi nghe ông Th/t. Từ-Thành thông báo 1 minute warning, nảy giờ tôi vẫn nhìn ra ngòai, cảnh vật dưới ánh trăng rằm sáng như ban ngày không có một cảnh vật nào bên ngòai mà không lọt qua cặp mắt tôi, bay ngang qua những căn nhà tranh hiu quạnh tôi có thể nhìn thấy rõ đến cái bếp lửa vói than hồng trong nhà ( Đây là nói thiệt chớ không phải chế thêm đâu nghe quí bạn đọc khó tính ). Tôi nói như vậy để quí bạn hiểu là tụi tôi bay thấp đến cỡ nào! Nhìn vào đồng-hộ tốc độ bây giờ thì không là 200 Knots như hồi nảy ở trên 9.500 bộ , nhưng kim đồng hồ nay đã vượt quá tốc-độ limit của cây kim sọc trắng vàng là giới hạn tốc-độ Maximum mà C-130A này được bay ở Sea Level. C-130A tốc độ Limit tối đa là 280 Knots. Vậy mà bây giờ cây kim đã nằm khỏang 300 Knots ! Sau phần 1 phút báo-động là coi như sắp sửa đến mục-tiêu thả dù. Tôi để tay sẵn vào contact và chỉ đợi Th/t. Từ-Thành gọi “Green Light” là tôi bật đèn xanh cho các vị áp-tải phía sau đẩy cái kiện hàng nhỏ đầu tiên ra khỏi phi-cơ. Khỏang chừng 2 giây trước khi tôi nghe Th/t. Từ-Thành gọi Green Light tôi giật bắn người lên khi thấy tòan thân phi-cơ sao mà sáng rõ một cách lạ lùng. .. Nhìn ra bên cánh phải tôi thấy 2 động-cơ và 2 cánh quạt vĩ đại đang xoay vòng và bình-xăng phụ rõ như ban ngày. Tụi tôi bay lén ban đêm phải tắt tất cảđèn Navigations. Vậy mà giờđây tòan thân phi-cơ lại sáng sủa một cách lạ thường, kiểu này thì cũng giống như mình nói “ lạy ông tui ở bụi này ”, nghĩa là mình tự rọi đèn cho VC nó thấy rõ để bắn mình cho dễ vào ban đêm như thế này! Một trong hai vị áp-tải nằm phía sau cargo ramp đã bấm thả 2,3 cái hỏa-châu một lượt khi thấy mấy ánh lửa xanh xẹt theo phi-cơ nên ánh sáng của hỏa-châu đã soi sáng tòan thân phi-cơ là như vậy. Vì bay quá thấp nên các hỏa-châu khi rời khỏi phi-cơđâu có thì giờ bay lơ-lững giữa trời để SA-7 có dịp đuổi theo, nên hỏa-châu vừa thả ra là đụng đất ngay hỏa-châu nằm dưới đất cháy sáng trưng cả một vùng, ánh sáng của hỏa-châu rọi ngược để lộ rõ ràng nguyên hình phi-cơ C-130 ngay trong lòng đất địch! Nhưng có lẽ vì yếu-tố bất ngờ và vì bay quá thấp nên tụi VC nếu thấy cũng không có thì giờ để phản ứng. Tôi đâm ra lo, chỉ muốn vượt ra khỏi vùng tử-địa này sớm chừng nào hay chừng nấy. Lúc đó phi-cơđang bay với một tốc-độ kinh hồn vậy mà sao tôi lại cảm thấy dường như phicơ mình đang bay một cách quá chậm? Chậm hơn bình thừng, chậm hơn hồi nảy lúc tụi tôi giảđò vào đáp ở phi-trường Sông Bé với một phần flaps (cánh-cản) được thả ra, tốc độ lúc đó khỏang 110 Knots. Còn bây giờ là 300 Knots+ vậy mà tôi cảm thấy phi-cơ bay thật chậm (slow flight). Hay có lẽ tại thần-kinh mình đang căng-thẳng quá nên không còn biết cảm-giác gì về chuyểnđộng nửa! Cái danh từ “ lạnh cẳng ” mà tôi thường nghe mấy ông nội đàn anh trong phi-đòan chọc nhau mổi khi phải đi bay các phi-vụ nguy-hiểm . Lúc đó tôi mới nhận-thức được cái danh từ “ lạnh cẳng ”, tôi mang giày bốt-đờ-sô có vớđàng hòang mà sao tôi lại cảm thấy chân mình vừa nặng vừa lạnh nhưđang ngâm vào nước đá! Sau khi thả xong kiện hàng thứ nhứt , phi-cơ đổi hướng 260 độ để bay ngang phía Nam thị-trấn Lộc-Ninh khỏang 1,2 cây số vì nhìn ngang tay phải về hướng Bắc tôi có thể nhìn thấy được nhiều ánh đèn dầu lập lòa trong khu thị-trấn đó. Anh Điện nảy giờ không một lúc nào rời mắt khỏi đồng hồ phương-hướng, ảnh ngồi im re giờ tôi mới nghe anh lên tiếng vừa bay anh vừa hỏi tôi: hồi nảy tụi nó bắn theo dữ quá chú em có nghe thấy gì không? Mặc cho anh hỏi, tôi như câm nhưđiếc không nghe gì ráo trọi. Vì lúc anh Điện hỏi là lúc phi-cơđang bay ngang qua mấy cái xe thiết giáp T-54 hay gì đó tôi không phân biệt
được vì tôi không rành về thiết giáp, đây đó rải rác tôi thấy thấp thóang những khối sắt đen ngòm như những con rùa khổng lồ nằm ngụy trang dưới những bụi cây. Tôi thấy rõ một thằng lính VC đang ngồi hút thuốc trên nắp pháo-tháp, tôi thấy nó nhìn theo phi-cơ của tụi tôi bay ngang y như là mấy đứa con nít chăn trâu ngòai đồng khi thấy phi-cơ bay ngang thì ngó theo vậy. Có lẽđây là một yếu-tố bất ngờ nên nên thằng lính VC đang ngồi trên nắp pháo-tháp của chiếc xe tăng không kịp có phản ứng gì cả, nó ngồi ngó chết trân và nếu nó có phản ứng gì thì tôi cũng không thấy được vì chỉ trong tíchtắc là tụi tôi đã mất hút sau mấy lũy tre kia rồi. Kiện hàng lớn thứ nhì được thả cách đó không xa, Sau khi làm checklist phần hậu thả dù dể check lại cửa nẻo tụi tôi tiếp tục bay thấp thêm 15 phút qua luôn biên giới Cam-Bốt, điểm làm tôi hơi thắc mắc sau này là sau khi thả dù xong ngòai việc trả lời các phần trong checklist rồi sau đó tôi không nghe thấy Th/t. Điện hay Th/t. Từ-Thành hay bất cứ một đòan viên nào trong phi-cơ hở miệng nói một lời nào? Hệ-thống intercom trên chiếc 518 lúc đó hòan tòan im lặng! Đến khi tôi hỏi anh Điện mình lên được chưa? Anh nói ừ chú em gài auto-pilot cho phi-cơ lên đến 15 ngàn bộ dùm anh. Thật sự lúc đó tôi không tài nào đọc được hay đóan được trong đầu phi-hành-đòan lúc này họđang nghỉ gì? Lúc phi-cơđã bình-phi tôi xin anh Điện cho tôi bấm thả một hỏa-châu để mừng phi-vụ hòan tất, ánh hỏa-châu bừng sáng trên không-phận Cam-Bốt hòa lẫn với ánh trăng sáng vằn vặt của đêm trăng rằm.. . Về đến không-phận phi-trường Tân-Sơn-Nhứt Th/t. Điện ngó tôi cười mĩm chi, chú em hồi xưa không có dịp bay đêm bên Hỏa-Long (AC-47), thôi bửa nay anh nhường cho chú em đáp đêm một lần cho biết mùi bay đêm ( xin lổi anh à thằng em này cũng đáp đêm thường lắm! ) măc dù tôi biết anh Điện chỉ nói đùa cho vui thôi . Tụi tôi di-chuyển phi-cơ về bến đậu, lúc phi-cơ vừa tắt máy, người đầu tiên tôi thấy đứng ngay cửa phi-cơ đợi tụi tôi là Tr/t. Phiếu, lúc này ông ta vẻ mặt
tươi cười rạng rở hơn hồi nảy thấy ông bên Hot Cargo. Ông đích thân lái xe ra tận cửa phi-cơ để chở tụi tôi về phi-đòan. Trên đường về tôi nghe ổng nói: hồi nảy sau khi mấy anh em cất cánh đi rồi.. .ngập-ngừng một lúc ông nói tiếp “ tôi nghỉ là chắc chẳng bao giờ tôi còn gặp lại mặt mấy anh em nửa! ”. Nảy giờ tôi lại đằng Chùa đọc kinh cho mấy anh em đi về được bình-an, chừng nghe trên máy Motorola của KĐ báo là 518 đã vềđáp an-tòan tôi mừng quá ra đón mấy anh đây. Về đến phi-đòan tôi tính mang phi-vụ-lệnh lên phòng kế-họach hành-quân để nạp như thường lệ thì Tr/t. Phiếu giựt khỏi tay tôi nói để tôi đem nạp, mấy anh em đi về nghỉđi.Tôi móc trong túi bao thư tiền hồi nảy chia chi mấy anh em áp-tải và cơ-phi, tôi chận Th/t. Từ Thành lại giao phần tiền của ổng, ổng lắc đầu nói thôi tôi không lấy anh chia cho mấy anh em kia, rồi với gương mặt lầm lì không nói tiếng nào ông lái chiếc xe Lambretta trắng biến mất dạng trong bóng tối.. . Phần tôi lủi thủi leo lên xe đạp cọc cạch đạp về nhà, Tr/t. Phiếu kè xe Jeep của ông nói bỏ xe đạp lên đây tôi chở anh về nhà, tôi lắc đầu nói cám ơn Tr/t. tôi đạp về được vì nhà gần cổng đây mà. Vợ tôi như có linh-tính trước, gặp mặt tôi mới bước vô nhà bả nói hồi 9,10 giờ không thấy anh về sao em thấy tự-nhiên lo ngại hơn hồi đó tới giờ!. Tôi chỉ trả lời gọn lỏn là ừ hồi nảy anh có bay dùm một phi-vụ ngắn cho bên nhảy dù. Ba tuần lễ sau đó bên Nha Kỹ-Thuật mời hai phi-hành đòan C-130 của KĐ 53 ( Ngòai phi-hành đòan của tụi tôi phi-đòan 435 thì có phi-hành-đòan của PĐ 437 sau đó 2 tuần lể cũng bay một phi-vụ tương-tự cho Nha Kỹ-Thuật do chính ông phi-đòan-trưởng là Tr/t. Mạc-Mạnh-Cầu và copilot là Th/t. Lê-ñình-Lây, mấy ổng cũng thả dù nhưng trên vùng núi tam biên thành thử không bay thấp như tụi tôi) đến tư gia của Đ/t. Đòan-Văn-Nu Chỉ-Huy-Trưởng Nha Kỹ-Thuật nằm bên trong trại Nhảy Dù Hòang Hoa Thám để khỏan đải tụi tôi một bửa cơm tối. Hiện diện trong bửa cơm tối này có Chuẩn Tướng Phan-Phụng-Tiên sư-đòan-trưởng Sư-đòan 5KQ ban tham mưu của Nha Kỹ-Thuật và vài ba cố-vấn Mỹ, tôi nghe Đåi Tá Nu nói với Ch/t. Tiên là ông sẽ đề nghị lên Bộ Tổng-Tham-Mưu cho mỗi một phi-hành-đòan có mặt tối hôm nay mỗi người một huy-chương Anh-Dũng Bội-Tinh. Nhưng Ch/t. Tiên đã khiêm nhường trả lời: thôi anh tiếp-đãi mấy đàn em của tôi như vầy là quí hóa lắm rồi, mấy đứa em bên tôi chỉ làm nhiệm vụở trên đã giao phó, thôi anh
đừng bày vẽ nhiều quá... Rồi tụi tôi ăn nhậu một bửa thịt trừu no nê, sau phần ăn nhậu đến phần đứng sắp hàng tôi cũng chưa hiểu đứng sắp hàng để làm tới cái màn bí-mật gì đây?. Thì ngay sau đó ông Tr/t. chỉ-huy-phó của nha kỹ-thuật đến xỉa vào tay mỗi đòan viên 10$ tiền bạc cắc. Tôi cầm 10$ trong tay vò vò mà chả hiểu công dụng để làm gì?. Sau này tôi mới hiểu là chút xíu nữa Đ/t. Nu sẽ tặng cho mỗi người một con dao găm của Biệt-kích để đem về làm kỹ-niệm. Nhưng theo dị-đoan thì hể mua dao thì không sao, nhưng tặng dao thì xui lắm, người nhận có thể chết vì con dao được tặng, và người nhận cũng có thể nhiều khi nổi nóng sẽ gây tổn hại cho người khác cũng bằng con dao đó.. nên hể khi được Đ/t. Nu trao con dao cho người nào thì người đó phải đưa lại cho ông 10$ bạc cắt giả-đò như là mình đã mua con dao này chớ không phải đã được tặng không. Hôm đó tụi tôi đều mặc thường phục nhưng cũng đều mang ngay con dao găm đen ngòm của biệt-kích vào bên hông nên ai nấy trông rất “ngầu”. Thắm thóat vậy mà đã 16 năm tròn, 3 năm bay Boeing 727 cho hảng UPS vào ban đêm chặng đường San Francisco-New York, tôi vẫn có dịp bay vào những buổi tối trăng rằm nhưng tôi luôn có cảm tưởng ánh trăng bên bầu trời Mỹ này nó khác hơn ánh trăng bên nhà, mặc dù tôi vẫn biết đây hay đó cũng đều thấy chung một mặt trăng. Nhưng những cái cảm giác lạ của phi-vụ 2868 dù giữa sống và chết chỉ trong đường tơ kẻ tóc trong đêm trăng rằm 16 năm về trước tại quê cha đất tổ, mãi mãi trong cuộc đời tôi sẽ chẳng bao giờ tìm lại được...
![]() |
Bản tin sinh hoạt của Hội Ái Hữu Cựu SVSQ Thủ Đức |
| THƠ kbc4100 |
Nguyễn Đức Trạch, K.21 |
|
Xin người hãy hô nghiêm một tiếng Để ta dừng lại giữa quân trường Nơi ta có bao bạn bè thân thiết Cùng một lòng sống chết với quê hương Nơi ta dừng là..... đồi Tăng Nhơn Phú Đất Cư An luôn nhắc nhở Tư Nguy Tại nơi đây có vạn người trai trẻ Vì non sông.... mà xem nhẹ biệt ly Người cùng ta hãy quì hôn mặt đất Mặt đất nồng nàn tắm ướt mồ hôi Của chính bạn ta.... một thời góp mặt Mở vòng tay ôm trọn bốn phương trời Tháng Tư.....Ngồi nhớ một ngày Ta có một ngày.... một ngày ngồi khóc Ta có một ngày gãy đổ ước mơ Mười năm lính tưởng đâu đà sỏi đá Ai có ngờ lại ngồi khóc như mưa Thằng thượng sĩ mười mấy năm gian khổ
|
Kê súng vào đầu chỉ chưởi một câu Đời nhà binh sao tình như nhà thổ Thẩm quyền ơi giờ người ở đâu ?!! Thân lính trận, nhận lịnh gì không nhận Nhận lịnh đầu hàng.... rời rã tai ương Hồn chinh chiến chỉ còn trơ thân xác Thân xác không hồn....điếng ngắt cô đơn Con phố quận quen từng ô da thịt Nơi tựa lưng, cười, mỗi lúc quay về Giờ lạnh căm....bỏ đi như người lạ Không một lời.....dù uất hận tái tê Móc túi từng thằng, chia đều từng đứa Thôi tan hàng..... lại cố gắng mới đau Cố gắng nhìn nhau mắt mờ nươc mắt Sừng sững đất trời....có cảnh này sao Thôi chia tay. mà về đâu đã chứ Mất hết cả rồi....mất dễ như chơi Lịch sử sang trang....sang trang lịch sử Mất cả vinh quang; mất cả ngậm ngùi |
Quốc Hận 30 tháng 4, 2008
với những Cựu SVSQ TB Thủ Đức
Đoàn kết xiết chặt tay nhau trong tình huynh đệ đồng môn giữa hai hội Cựu SVSQ Trừ Bị Thủ Đức Orange County và Lực Lượng SVSQ Thủ Đức San Jose trong ngày lễ tưởng niệm quốc hận 30 tháng 4 tại Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, Westminster. Đau buồn tưởng niệm ngày Quốc hận đồng thời cũng hân hoan kỳ vọng ngày quang phục quê hương.
suy tư của một du sinh
|
Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Bắc Việt Nam khi đất nước đã không còn chiến tranh. Cũng như bao đứa trẻ khác tôi đi học cấp 1, cấp 2, cấp 3, rồi lên đại học, rồi đi làm. Nói chung là rất bình thường như những đứa bạn tôi ở chốn thành thị. Cũng như tất cả những đứa trẻ khác, từ bé cho đến tận bây giờ tôi luôn luôn được tuyên truyền về hình ảnh một con người siêu phàm cả về tài năng đạo đức mà tôi chưa từng được gặp mặt. Đơn giản bởi vì người đó đã chết trước khi tôi ra đời. Từ sách vở, ca nhạc, cho đến đài báo, rồi sau này cho đến truyền hình đều không ngừng, không nghỉ đưa vào óc tôi những câu chuyện, lời ca và hình ảnh về công việc, cuộc sống, đức tính, tư tưởng..., nói chung là đủ mọi thứ, của một con người - Bác Hồ. Bài hát đầu tiên tôi thuộc khi tôi mới 3 tuổi, mà tôi không thể nhớ nổi bao nhiêu lần tôi đã hát, ‘’ Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng... ‘’. Một trong những câu thơ đầu tiên mà tôi thuộc là ‘’ Nhà em treo ảnh Bác Hồ. Bên trên là một lá cờ đỏ tươi ‘’. Khi học ở trường cấp 2 tôi đã phải bao đêm học cho bằng thuộc những bài thơ dài dằng dặc về Bác Hồ. Nếu sáng hôm sau cô giáo kiểm tra mà không thuộc bài thơ đó thì quả là 1 rắc rối lớn. không hiểu thế nào mà đến bây giờ tôi chỉ nhớ được bài thơ ‘’ nhái ‘’ theo chứ không thể nào nhớ được bài thơ gốc. (Đêm nay bác không ngủ, vì có quả đu đủ, chắc các bạn đều thuộc cả. Tôi không cần phải kể ra đây nữa làm gì ).
Tôi còn nhớ rõ 1 lần năm tôi học lớp 7, trong 1 tiết học thơ Bác, bà
giáo dạy môn văn của rôi đứng trên bục giảng ra sức truyền đạt đến
học sinh các đức tính và nhân cách tốt đẹp của Bác Hồ. Bài giảng của
bà giáo xúc động lắm. Cả lớp toàn những đứa trẻ con 13 tuổi, bọn tôi
ngồi nghe rất chăm chú và im lặng như nuốt lấy từng lời. Cuối cùng
khi nói tới ngày mất của Bác Hồ thì bà giáo không cầm được nước mắt
bật khóc. Đến khi thi chuyển lên cấp 3 tôi đã phải khốn khổ vì môn
văn do rất kém về khả năng học thuộc và phân tích thơ của Hồ Chủ
Tịch. Tôi nhớ bài thi đó tôi đã chuẩn bị rất kỹ và làm hết sức mình
mà chỉ được có 5 điểm. Tôi cay cú lắm. May mà môn toán tôi được 10
điểm nên vẫn đạt điểm khá cho 2 môn thi văn và toán. Câu chuyện lại
tiếp diễn khi tôi học cấp 3. Vẫn toàn chỉ có thơ Bác. Cứ như là nước
Việt Nam chỉ có mỗi một nhà thơ thôi ấy. Tuy nhiên sau đó khi thi
vào đại học tôi không chọn ngành phải thi môn văn nên thóat được
việc nghiên cứu thơ Bác. Thật là hú vía !.Tôi phải kể ra dài dòng
như vậy là để cho các bạn biết là tôi đã qua 1 quá trình bị tuyên
truyền nhồi sọ nặng nề và lâu dài như thế nào. Ấy thế mà không hiểu
tại sao trong suốt hơn 20 năm của cuộc đời tôi chưa từng bao giờ có
chút thiện cảm chứ chưa nói đến chuyện tôn Bác Hồ lên làm thần tượng
của mình bao giờ. Hồi tôi 5 tuổi. Lớp mẫu giáo của tôi được vào lăng
viếng Bác. Giữa mùa hè nóng nực đoàn trẻ con chúng tôi hòa vào đòan
người dài dằng dặc tại Quảng Trường Ba Đình để đi vào lăng. Chúng
tôi đứa nọ túm áo đứa kia lần lượt bước qua cái cửa có 2 người lính
cảnh vệ bồng súng đứng 2 bên. Vừa bước vào bên trong tôi thấy lạnh
toát người vì khí lạnh tỏa ra từ các máy lạnh trong lăng. Đó là lần
đầu tiên tôi biết thế nào là máy lạnh. Ở nhà mỗi khi trời nóng quá
tôi thường chạy ra sân tắm truồng dưới cái máy nước. Nhưng cái máy
lạnh lúc đó thú vị hơn cái máy nước rất nhiều.Thi hài Bác Hồ nằm
trong 1 tủ kính . Khắp khuôn mặt được đánh phấn trông như diễn viên
kịch. Tôi thấy hay hay vì Bác Hồ hóa ra trông giống như 1 con búp bê
chứ không phải như 1 tiên ông mà tôi có lần tưởng tượng ra.
|
Sau khi đi ra khỏi lăng, bọn tôi mỗi đứa được phát không 1 chiếc bánh mì vừa to, vừa thơm. Lúc đó cả nhà tôi đang phải ăn gạo mốc có đầy mọt cho nên chiếc bánh mì đó thực sự là 1 đặc sản. Tôi ăn ngay nửa chiếc, nửa còn lại tôi đem về cho thằng em gầy còm suy dinh dưỡng ở nhà. Kỷ niệm về lần duy nhất trong đời vào lăng viếng Bác thật đặc biệt nên tôi không bao giờ quên. Một lần anh công an khu vực đến nhà tôi lấy lý do thăm hỏi nhưng chắc là để dò xét xem gia đình tôi có điều gì sai phạm hay không. Khi đang nói bao chuyện dông dài về tình hình trị an tại địa phương với bố tôi, anh luôn đảo mắt khắp nhà tôi một cách nghi hoặc. Trước khi ra về anh bảo bố tôi ‘’ Sao nhà bác chưa treo ảnh Bác Hồ ? ‘’. Bố tôi trả lời ‘’ Tôi đã có treo nhưng cái ảnh cũ hôm nọ bị ngấm nước mưa nên ố hết cả. Tôi vừa vứt đi rồi ‘’. ‘’ Thế thì bác phải đi mua ngay 1 chiếc ảnh mới mà treo đi ‘’.. Thế là bố tôi phải tức tốc đạp xe đi mua 1 cái khung có kính và 1 bức ảnh Hồ Chủ Tịch mới để gầy dơ xương. Tôi cảm thấy trong lòng mình có 1 cái gì khang khác mà tôi không thể biết rõ là cái gì. Có lẽ vì lúc đó tôi còn nhỏ qúa chăng ?. Khi nhà tôi có tiền mua TV thì cũng là lúc tôi được truyền hình VN đưa tin tuyên truyền về Bác Hồ. Tuần nào cũng có 1 chương trình gì đó nói về Bác Hồ. Nếu dịp những ngày lễn lớn thì ngày nào cũng có. Thông tin rất chi tiết, lời bình trên TV thật truyền cảm. Bác đã đi những đâu, nói cái gì thăm hỏi nhà ai vân vân và vân vân. Một lần tôi được xem 1 đám đông rất lớn, có đến hàng trăm nghìn, thậm chí có đến hàng triệu người đang đứng khóc thảm thiết. Họ có vẻ đang rất đau đớn và thương tiếc vì Bác Hồ đã ra đi đột ngột trong khi sự nghiệp chống Mỹ cứu nước còn dang dở. Số người đông quá, người già, trẻ con, đàn ông đàn bà, trông mặt ai cũng đều rất đau khổ, dàn dụa nước mắt. Tôi hỏi mẹ tôi : - ‘’ Lúc đó mẹ có ở đấy không? Mẹ có khóc không? ‘’. ‘’ Có con ạ ‘’ ‘’ Tại sao mẹ lại khóc? Mẹ thương Bác Hồ quá phải không? ‘’ ‘’ Không con ạ, mẹ thấy xung quanh ai cũng khóc nên mẹ cũng khóc thôi ‘’. Tối hôm trước đám tang, ông tổ trưởng dân phố đến từng nhà phát khăn tang và dặn mọi người phải có mặt đầy đủ và đeo khăn tang trong ngày hôm sau. ‘’ Nhưng mẹ phải đi chợ bán rau cơ mà ‘’. ‘’ Thì mẹ phải nghỉ chợ 1 ngày ‘’ A!, hóa ra là thế. Cái mình nhìn thấy thế chưa chắc đã hoàn toàn như thế. Tôi liên tưởng trực tiếp đến cảnh hàng triệu dân Bắc Triều Tiên cũng đã đứng chật đường gào khóc trước linh cửu Kim Nhật Thành. Giữa lúc đất nước Triều Tiên muôn vàn khó khăn với gần 2 triệu người chết đói thì lãnh tụ Kim Nhật Thành lại ra đi. Kể ra khó khăn của các bạn Bắc Triều Tiên cũng không kém gì chúng ta lúc Bác mất. Hai sự việc cách nhau hàng chục năm sao kịch bản giống nhau quá vậy?. Tôi đã khôn hơn 1 tí rồi. |
Có 1 lần khác tôi đã nhìn thấy Bác Hồ khóc trên TV. Không biết có phải là lần duy nhất Bác khóc khi quay phim không? Lý do là vì Bác tiếc thương nhiều đồng bào đã bị chết trong cải cách ruộng đất. Bác công nhận đấy là sai lầm của đảng, và Bác lấy khăn lau nước mắt... trước ống kính camera. Lúc này tôi đã lớn hơn rồi. Tôi đã biết thế nào là cái chết, bất công, sự tàn bạo và lừa bịp. Tôi không phải cảm thấy nữa mà đã nhận thấy.
Vài năm gần đây trên các phương tiện thông tin đại chúng, tôi lại được nghe và đọc nhiều về ‘’ tư tưởng Hồ Chí Minh ‘’. Tôi vẫn cay cú cái bài thi bị 5 điểm ngày xứa lắm nên tôi đã dành nhiều thời gian căng hết cả óc ra để nghiền ngẫm các bài viết về ‘’ tư tưởng Hồ Chí Minh ‘’ trên báo đảng. Rủi thay cho tôi, lần này cũng không hơn gì năm xưa. Tôi chẳng những không thu được kết quả gì mà đầu óc tôi cứ mông lung mụ mẫm hơn.
Đã dồn hết tâm trí vào rồi mà tôi vẫn không hiểu được ‘’ tư tưởng Hồ Chí Minh ‘’ là cái quái gì? Tại sao cái tư tưởng cuả 1 con người đã có lần tự nhận rằng mình chẳng có tư tưởng gì cả lại có thể linh nghiệm cho 1 đất nước nghèo khổ và lạc hậu nhất thế giới như VN trong khi cả thế giới đang ầm ầm tiến lên? Có lẽ nó cũng chỉ giống như cái ảnh bóng nhoáng lồng trong khung kính treo trên cái tường mốc meo nhà tôi năm xưa thôi. Chẳng để làm gì cả.
Hay ‘’ tư tưởng Hồ Chí Minh ‘’ là cái gì đó giống như sấm Trạng vậy. Nói 1 câu gì đó thì phải viết ngay thành sách rồi cùng nhau suy ngẫm mấy chục năm thậm chí hàng trăm năm mới ra, rồi 1 ngày nào đó, à lên 1 cái - hóa ra là thế. Nghe nói nhà nước sắp sửa chi ngân sách để xây đựng 1 viện nghiên cứu lớn gọi là Học Viện Tư Tưởng Hồ Chí Minh. Cũng nghe nói rằng rất nhiều học giả uyên bác về Hồ Chí Minh đã sẵn sàng rồi, chỉ cần hô lên 1 tiếng là sẽ đủ bộ xậu ngay.